Xem các bài viết

This section allows you to view all posts made by this member. Note that you can only see posts made in areas you currently have access to.


Chủ đề - QUANGKHAI

vào lúc: 12/08/10, 07:55 1 Thư giãn - Giải trí / Yêu tiếng cười - Chat chít / CHUỐI CÁC LOẠI

CHẢ VÀ NEM
 
Một đằng chả một đằng nem
Toàn thứ khoái khẩu, kiêng khem làm gì!
Thì anh đi, thì em đi
Anh đã dùng chả, em thì xơi nem
Ăn xong bỗng chốc lại thèm
Anh đi một ngả còn em một đường
Đêm về tuy chung một giường
Giấc mơ nem chả vẫn thường thăng hoa
Vụ này ra đứng trước toà
Toà phán: nem chả ai mà dám chê
” St “

vào lúc: 20/04/09, 20:32 2 Khu Phố Văn Hoá / Người yêu thơ / NỖI BUỒN TRONG TIM

Trăng Sầu

Thuở ấy hai nhà ở kế nhau
Ánh mắt em nhìn tầm đâu đâu
Đồi lời ước nguyện không dám nói
Ánh mắt em nhìn tân xa xa.

Linh cảm trái ngang từ buổi đầu
Gần nhau chi để hận tình nhau
Bao mùa lá rụng ... mùa lá rụng
Gần nhau chi để hận tình nhau.

Người rước em xa mấy nhịp cầu
Buồn anh mấy nước giãi trăng sầu
Gần nhau thế rồi xa nhau mãi
Buồn anh mây nước giãi trăng sầu.

DTK

vào lúc: 23/12/07, 20:20 3 Thư giãn - Giải trí / Yêu tiếng cười - Chat chít / LỜI HỨA TRƯỚC THỀM GIÁNG SINH

- Mỗi khi không khí Giáng Sinh tràn ngập các phố, em lại “cam kết” vài điều với anh, dù chưa hẳn đã làm được. Nhưng anh chẳng giận, vẫn ánh mắt trìu mến và độ lượng. Vì ánh mắt ấy, em tự nhủ lòng: “Năm nay hãy thực hiện lời hứa của mình đi”.


Em hứa:

 

1. Em sẽ nấu một bữa thật ngon gồm toàn những món anh thích nhất, cho dù có phải bới tung tất cả các siêu thị để tìm cho đủ các nguyên liệu.

 

2. Nếu cần, em sẵn lòng rửa cho anh chiếc cốc còn sót đầy cà phê mỗi sáng, không một tiếng lẩm bẩm, phàn nàn.

 

3. Em không ghen tị, so bì với anh nữa, về những chương trình truyền hình anh và em được phép xem mỗi tối.

 

4..  Em sẽ lại đeo những đồ trang sức đáng yêu mà lâu lắm rồi chẳng động tới, kể từ lần chúng mình trở về sau tuần trăng mật.

 

5. Em hứa lắng nghe mà không ngắt lời anh, ngay cả khi em biết rằng em đúng.

 

6. Em sẽ dứt ngay cái trò đứng ngoài la hét trong khi anh mới vào nhà tắm được có 15 phút. (Em vẫn thường vậy nhỉ, mặc dù sau đó sẽ chiếm dụng toilet cả tiếng đồng hồ).

 

7. Mỗi ngày, em sẽ tìm ra được ít nhất 1 lý do để nói cảm ơn anh.

 

8. Em không cố tình lấy điện thoại của anh để dò la các tin nhắn rồi tra hỏi huyên thuyên nữa.

 

9. Em sẽ quan tâm đến… cái ví của anh nhiều hơn. Không phải để “rút bớt cho nhẹ” như mọi khi vẫn làm. Có thể lần này em sẽ thêm vào đó một thứ gì thật ý nghĩa.

 

10. Và bởi vì chưa năm nào em thực hiện “triệt để” những lời hứa của mình, em hứa năm nay, mọi điều em nói (ở trên) sẽ trở thành hiện thực.

 

Đã ký tên và đóng dấu,

(Trước sự chứng kiến của ông già Noel).

 :lick: :lick: :lick:

vào lúc: 23/12/07, 20:09 4 Khu Phố Văn Hoá / Văn xuôi / BÀI HỌC CỦA CÔ GIÁO

- Cô giáo tiểu học Thompson, trong ngày đầu tiên của năm học mới, trước các học sinh lớp năm yêu quý của mình, đã nói dối. Cô nhìn đám học trò thân thương và nói rằng cô yêu tất cả, ai cũng như ai. Nhưng điều đó không đúng.


Bởi ở hàng ghế ngay trước mặt cô, có cậu bé đang ngồi thụp trong chỗ của mình. Cậu ấy là Teddy Stoddard.

 

Cô Thompson để mắt đến Teddy từ năm học trước, và biết rằng cậu bé không hoà đồng, quần áo thì lôi thôi, nhếch nhác, luôn làm người khác khó chịu. Cũng vì lẽ đó, mỗi khi chấm bài của Teddy, cô rất thích dùng bút đỏ nét to, gạch vào đó dấu “X” thật đậm và cho điểm F to tướng lên đầu bài.

 

Theo quy định nhà trường, các giáo viên khi nhận lớp mới đều phải xem lại học bạ của học sinh từ những năm trước. Cô Thompson “ém” học bạ của Teddy xuống cuối cùng. Nhưng rồi cô đã rất ngạc nhiên khi đọc đến nó.

 

Cô giáo lớp vỡ lòng của cậu bé nhận xét trong học bạ: “Teddy rất sáng dạ, hay cười. Em gọn gàng, ngăn nắp trong học tập và lao động, có đạo đức tốt, rất hòa đồng với bạn”.

 

Cô giáo lớp hai viết: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được các bạn yêu quý, nhưng hoàn cảnh em rất khó khăn vì mẹ mắc bệnh nặng có thể không qua khỏi”.

 

Cô giáo lớp ba: “Cái chết của mẹ là nỗi đau lớn của Teddy. Em đã cố gắng học tốt nhưng không được bố quan tâm. Mọi việc nếu tiếp diễn theo chiều hướng này có thể ảnh hưởng đến cuộc đời em”.

 

Cô giáo lớp bốn: “Teddy không chan hòa với mọi người, không quan tâm đến việc học, còn ngủ gật trong lớp và không có nhiều bạn”.

 

Đến giờ, cô Thompson đã hiểu ra vấn đề và tự trách bản thân. Cô buồn hơn khi Giáng sinh đến, các học sinh mang tặng cô những món quà gói cẩn thận trong giấy sáng màu, quấn ruy băng rất đẹp, riêng Teddy gói quà rất vụng về trong miếng giấy màu nâu, thô và dày mà cậu bé lấy được từ một bao hàng ở cửa hàng tạp hóa.

 

Cô Thompson xót xa mở món quà đó giữa những món quà khác. Một số học sinh ồ lên cười khi thấy chiếc vòng đeo tay bằng kim cương giả đã khuyết mất vài hạt và lọ nước hoa chỉ còn một phần tư trong gói quà của Teddy. Nhưng tiếng cười của bọn trẻ vụt tắt khi cô Thompson trầm trồ khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào, và chấm nhẹ chút nước hoa lên cổ tay của mình. 

 

Ngày hôm đó, Teddy Stoddard cố nán lại sau giờ học, chỉ để nói: “Cô Thompson, hôm nay mùi thơm của cô rất giống mùi thơm của mẹ em hồi trước”.

 

Sau khi cậu bé ra về, cô đã khóc ít nhất khoảng một tiếng đồng hồ. Kể từ ngày hôm đó, cô Thompson không còn đơn thuần dạy đọc, dạy viết, dạy làm toán. Thay vào đó, cô dạy dỗ bọn trẻ.

 

Cô dành sự chú ý đặc biệt đến Teddy. Khi cô làm việc với cậu bé, trí óc em dường như sống lại. Cô càng động viên, khích lệ bao nhiêu, cậu bé càng tiếp thu và phản ứng nhanh bấy nhiêu.

 

Đến cuối năm học, Teddy đã trở thành một trong những học sinh thông minh nhất lớp. Và bất chấp lời nói dối của mình rằng cô yêu tất cả các học sinh đều như nhau, Teddy trở thành một trong những “học trò cưng” của cô.

 

Một năm sau, cô nhận được một bức thư ở dưới cửa nhà, thư củaTeddy. Trong thư em nói rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất em từng được học.

 

Sáu năm trôi qua, cô lại nhận được một bức thư khác từ Teddy. Cậu đã tốt nghiệp trung học, đứng thứ ba trong lớp, và cô vẫn là cô giáo tuyệt vời nhất của cậu trong suốt cuộc đời.

 

Bốn năm sau, cô nhận được một lá thư nữa, nói rằng mặc dù gặp nhiều khó khăn nhưng cậu vẫn tiếp tục học, phấn đấu hết mình và sẽ sớm tốt nghiệp đại học với số điểm cao nhất. Cậu đảm bảo với cô Thompson rằng cô vẫn là cô giáo tuyệt vời và đáng quý nhất cậu từng có trong cả đời mình.

 

Bốn năm nữa lại trôi qua, một lá thư khác được gửi đến. Lần này Teddy báo tin cho cô giáo biết sau khi lấy bằng cử nhân, anh đã quyết định học cao lên chút nữa. Lá thư cũng cho biết cô vẫn là cô giáo tuyệt vời và đáng kính nhất.

 

Câu chuyện chưa dừng ở đó. Mùa xuân ấy lại mang đến một lá thư. Teddy thông báo anh đã gặp một cô gái và chuẩn bị kết hôn. Cha Teddy đã qua đời cách đó hai năm và anh băn khoăn liệu cô Thompson có thể nhận lời đến dự đám cưới, ở vị trí mẹ chú rể được không.

 

Tất nhiên cô Thompson đồng ý. Cô đeo chiếc vòng tay khuyết hạt và dùng nước hoa mà Teddy nhớ là mẹ cậu đã dùng trong Giáng sinh cuối cùng họ được ở bên nhau.

 

Họ ôm chầm lấy nhau, Tiến sĩ Stoddard thì thầm bên tai cô giáo: “Cảm ơn cô đã tin tưởng vào em. Cảm ơn cô rất nhiều vì đã thêm nghị lực cho em và chỉ cho em thấy em có thể thay đổi”.

 

Cô Thompson, với đôi mắt tràn lệ, đáp lời: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em là người đã dạy cô rằng cô có thể làm được những việc có ý nghĩa. Cô đã không biết dạy dỗ học sinh như thế nào cho đến khi gặp được em đấy”.

 

Thanh Thảo

Theo Lovefatedestiny

vào lúc: 23/12/07, 20:06 5 Khu Phố Văn Hoá / Văn xuôi / Ước muốn duy nhất cho ngày Giáng Sinh

- Vào một buổi sáng muộn tháng mười một, cái ngày mà Jessica đến gặp ông già Noel, cô bé mới sáu tuổi. Cô vừa chuyển từ một thị trấn nhỏ của Willington ở Upstate New York tới Orlando, bang Florida.


Đối với những người bình dân và một đứa trẻ như Jessica, được sống trên mảnh đất của những giấc mơ và thế giới Walt Disney kỳ diệu lẽ ra phải là thiên đường. Nhưng Jessica vẫn thấy không vui bởi một lẽ, cô nhớ bà ngoại da diết.

 

Hai tuần trước khi gia đình chuyển tới Florida, bà ngoại của cô bé qua đời. Bà là một người phụ nữ giản dị bình thường, nhưng với Jessica, bà là nơi chứa đựng những chiếc bánh ngon, những cái ôm ấm áp, những trận cười và cả tình yêu thương rộng lớn.

 

Bây giờ, dù cách xa New York hàng ngàn cây số, đối với cô bé, khoảng cách để đến với bà còn xa hơn gấp bội.

 

Khi mọi gia đình đã sum vầy trong ngày Lễ Tạ Ơn, Jessica và bố mẹ vẫn còn đang dọn dẹp đồ đạc nơi ở mới. Không gà quay, không bánh bí ngô, ngay cả một chút thời gian để vui đùa cũng không có.

 

Không có kế hoạch dành cho bữa tối ngày Lễ Tạ Ơn, bà Delores - mẹ của Jessica quyết định đặt mua bánh sandwich tại một cửa hàng gần đó và muốn cô con gái bé nhỏ đi lấy bánh cùng. Giống như tất cả những đứa trẻ khác, Jessica rất háo hức được gặp ông già Noel nên cô bé đồng ý đi ngay với mẹ.

 

Cửa hàng nhỏ này nằm cạnh trung tâm mua sắm sầm uất. Một dãy dài người mua hàng đang chờ đến lượt ngay tại lối ra vào. Hàng người chờ vào gian của ông già Noel ngày càng dài hơn. 

 

Hai tiếng đồng hồ trôi qua mới đến lượt Jessica. Trong lúc đứng xếp hàng cô bé đã nghĩ rất nhiều đến chuyện mình sẽ chọn món quà gì trong ngày lễ giáng sinh. Đến khi ngồi vào lòng của ông già Noel và được ông hỏi về điều ước của mình, cô bé trả lời: “Cháu muốn gặp bà ngoại”.

 

Khi Delores trở về nhà cùng Jessica và những chiếc bánh Sandwich, bà cảm thấy băn khoăn về yêu cầu của con gái mình. Bà lo ngại rằng Jessica sẽ thất vọng vào lễ Giáng Sinh năm nay.

 

Ông già Noel đã hứa là sẽ cố gắng hết sức và ngay cả Delores, từ tận đáy lòng mình, bà hi vọng ông già Noel có thể đem lại điều kỳ diệu đó cho cô con gái nhỏ.

 

Một tháng cầu nguyện, mong ước trôi qua và buổi sáng ngày lễ Giáng Sinh đã đến. Cô bé Jessica vẫn còn ngái ngủ ngồi trước cây thông Noel, mở lần lượt từng gói quà mà vẫn không thấy bà ngoại đâu cả.

 

Đến khoảng 8 giờ sáng, dường như là ông già Noel vẫn không thể tặng cho cô bé món quà đặc biệt đó. Khi ấy, cô bé bắt đầu mở gói quà cuối cùng - một chiếc hộp rất đơn giản, được gói bằng giấy màu vàng với chiếc nơ trắng như cánh của thiên thần.

 

Jessica nhìn vào bên trong, cô bé nhìn thấy bà ngoại, trong một bức ảnh cỡ 12x15 cm. Jessica ôm chặt bức ảnh vào ngực, và sau đó, cô bé nhận thấy những dòng chữ bên dưới:

 

“Jessie, cháu gái đáng yêu,

 

Bà yêu cháu, dù bà có ở nơi xa.

Trái tim bà vẫn luôn bên cháu mỗi ngày,

Đôi tay bà vẫn luôn rộng mở để ôm cháu vào lòng,

Cháu là cô gái bé bỏng của bà”.

 

Yêu cháu,

Bà ngoại.

 

Từ đó trở đi, Jessica không bao giờ cảm thấy buồn nữa. Cô bé nhận ra rằng tất cả những ước muốn tốt đẹp sẽ trở thành hiện thực chỉ khi chúng ta thật sự tin tưởng.

 

Minh Lý

vào lúc: 28/10/07, 11:13 6 Khu Phố Văn Hoá / Văn xuôi / MÓN QUÀ CỦA TÌNH YÊU

- Hành khách trên xe buýt nhìn đầy cảm thông khi người phụ nữ trẻ xinh đẹp với cây gậy trắng thận trọng bước lên bậc xe buýt. Cô trả tiền người tài xế và đi xuống giữa hai hàng ghế, lần mò tìm chỗ ngồi.


Đã một năm kể từ khi Susan bị mù. Do một chẩn đoán nhầm về y học mà cô gái tội nghiệp bất ngờ bị ném vào thế giới tối tăm, giận dữ, tuyệt vọng và tội nghiệp. Tất cả chỗ dựa của cô bây giờ là người chồng, Mark.

 

Mark là một sĩ quan không quân yêu vợ bằng cả trái tim mình. Khi Susan bắt đầu bệnh, nhìn cô chìm đắm trong tuyệt vọng, anh đã quyết tâm giúp vợ lấy lại sức mạnh và sự tự tin để trở thành người độc lập trở lại.

 

Cuối cùng, Susan đã cảm thấy sẵn sàng đi làm trở lại, nhưng cô sẽ đi đến cơ quan bằng cách nào? Trước đó cô thường đi xe buýt, nhưng giờ cô vô cùng sợ hãi không thể tự mình đi quanh thành phố nữa.

 

Mark tình nguyện lái xe đưa cô đi làm mỗi ngày, mặc dù họ làm việc ở hai đầu khác nhau của thành phố.

 

Đầu tiên, điều này phần nào an ủi được Susan, và thoả mãn mong muốn muốn bảo vệ người vợ khiếm thị của Mark. Nhưng chẳng bao lâu sau, Mark nhận ra rằng cách này không hiệu quả. Susan sẽ phải bắt đầu đi xe buýt trở lại.

 

Nhưng cô vẫn quá yếu ớt, quá giận dữ. Cô ấy sẽ phản ứng thể nào? Đúng như anh dự đoán, Susan vô cùng sợ hãi trước ý nghĩ phải đi xe buýt trở lại.

 

“Em bị mù mà!” - Cô trả lời cay đắng. “Làm sao em biết được em đang đi đâu? Em cảm thấy như anh đang bỏ rơi em”.

 

Trái tim Mark tan nát khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa với Susan rằng mỗi buổi sáng và tối anh sẽ đi xe buýt cùng cô, bao nhiêu lâu cũng được, cho đến khi cô quen và có thể tự đi được. Và họ bắt đầu thực hiện. Hai tuần liên tiếp, Mark trong bộ quân phục và tất cả tình thương yêu dành cho vợ đã đưa Susan đi về mỗi ngày bằng xe buýt.

 

Anh dạy cô cách dựa vào các giác quan khác của mình, cụ thể như thính giác, để xác định mình đang ở đâu và làm thế nào để quen với môi trường mới. Anh giúp cô làm quen với các tài xế xe buýt để họ để ý đến cô và dành cho cô một chỗ ngồi.

 

Cuối cùng, Susan quyết định sẽ tự mình đi xe buýt đi làm. Sáng ngày thứ hai đã đến, và trước khi cô rời nhà, cô vòng tay ôm Mark, người bạn đồng hành đi xe buýt tạm thời của cô, chồng cô, và người bạn thân nhất của cô.

 

Mắt cô tràn lệ của lòng biết ơn về sự chung thuỷ, kiên nhẫn, và tình yêu của anh dành cho cô. Cô tạm biệt anh, và lần đầu tiên, họ không đi cùng nhau nữa.

 

Thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm… Mỗi ngày cô vẫn hoàn toàn tự đi, và Susan chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như thế. Cô đang làm điều đó! Cô đang tự mình đi làm.

 

Sáng thứ Sáu, Susan bắt xe đi làm như thường lệ. Khi cô trả vé để xuống xe, người tài xế nói: “Cô gái, tôi thực sự ghen tỵ với cô đấy”. Rút cuộc, ai trên trái đất này lại ghen tị với một người phụ nữ mù, người đã đấu tranh để tìm thấy lòng dũng cảm, sự can đảm để sống như cô? Tò mò, cô hỏi người tài xế: “Tại sao?”

 

Người tài xế trả lời: “Cô biết không, suốt tuần qua, sáng nào cũng vậy, một quý ông lịch lãm trong bộ quân phục đứng bên góc đường bên kia dõi theo cô khi cô xuống xe buýt. Anh ấy đảm bảo cho cô đi qua đường an toàn và dõi theo cô cho đến khi cô vào hẳn nơi làm việc mới thôi. Sau đó anh tặng cô một nụ hôn gió, tặng cô lời chào nhẹ nhàng và bước đi. Cô thực sự là một người phụ nữ may mắn”.

 

Những giọt nước mắt hạnh phúc chảy dài xuống má Susan. Mặc dù không thể nhìn thấy anh ấy bằng mắt, nhưng cô vẫn cảm thấy sự hiện diện của Mark bên mình. Cô may mắn, quá may mắn, vì anh đã tặng cô một món quà còn quý giá hơn một đôi mắt, một món quà cô không cần nhìn thấy để tin tưởng - món quà tình yêu có thể mang ánh sáng đến một thế giới đầy bóng tối.

 

Thanh Thảo

Theo Lovefatedestiny

 
 

vào lúc: 27/10/07, 14:56 7 Khu Phố Văn Hoá / Văn xuôi / NGƯỜI TÔI YÊU VÀ NGƯỜI TÔI YÊU

“Xin lỗi em! Anh yêu em thật lòng, nhưng tình yêu đó... không lớn bằng tình yêu bản thân anh!”. Người yêu tôi đã nói với tôi điều này khi chia tay. Tôi ngồi trên chiếc ghế cao trước quầy rượu, không ngừng rót thứ đồ uống có vị cay nồng ấy đổ vào miệng.
Cảm giác quả không giống như mọi lần, rượu hôm nay sao đắng và chát đến chảy nước mắt. Tôi mỉm cười nếm những giọt nước mắt nóng ấm lăn từ trên gò má. Thật nực cười! Những gì toàn tâm toàn ý bỏ ra trong ba năm nay, đổi lại chỉ là một tiếng xin lỗi, yêu em không nhiều bằng yêu bản thân... Mọi thứ trở nên vô nghĩa rồi.

Tôi cười ngất và với tay rót rượu uống, chẳng hề để ý rằng anh ngồi ở một góc tối gần đó đang nhìn tôi... “Phục vụ đâu, cho tôi thêm một chai nữa!”. Tôi hắng giọng. “Đủ rồi, hãy lấy cho cô ấy một ly nước!”. Một giọng nói đàn ông trầm ấm vang lên từ phía sau.

“Anh là ai? Trước đây chúng ta đã gặp nhau chưa?”. Tôi loạng choạng xoay người lại phía sau, bắt gặp ánh mắt dịu dàng và ấm áp của anh. Tia nhìn khiến khối băng vừa hình thành trong tim tôi như tan chảy. “Có điều cũng chẳng sao cả, không quan trọng! Anh có muốn nghe truyện cười không? Tôi kể cho anh nghe...”.

Ánh bình minh ngày mới len lỏi qua vòm lá ngoài ban công, lách qua tấm rèm cửa soi thẳng vào nơi tôi đang nằm. Ấm áp quá! Tôi mở mắt và cảm thấy đầu đau như muốn nổ tung. Chuỗi ký ức của ngày hôm qua đang từ từ khởi động lại. Người yêu, rượu, chia tay... Chỉ có điều không còn cảm giác đau đớn như hôm qua nữa. Tôi là một đứa con gái mạnh mẽ lắm mà.

Tôi vừa cười ngất, vừa lồm cồm bò dậy. Trong nháy mắt, như phát hiện ra một bóng ma, tôi thất thanh kêu lên: “Anh... Anh là ai? Sao anh lại ở đây?”. “Cô tỉnh rồi à?”. “Bóng ma” đang nằm cạnh tôi từ từ ngồi dậy. “Cô không nhớ chuyện gì ngày hôm qua sao?”.

Tôi thất sắc nhìn anh, rồi nhăn trán nghĩ. Tối qua, rượu, say, một người đàn ông, rồi sau đó... Một chút ấn tượng cũng không có. “Tối qua ở quán rượu, cô đã kéo tay tôi, nói rằng muốn kể truyện cười gì đó cho tôi nghe, rồi sau đó ra khỏi quán rượu, cô nói rằng chẳng biết đi đâu...”.

“Đừng nói nữa!”. Tôi hét lên cắt lời “bóng ma”. Trời ơi! Tôi đã làm gì thế này? Vừa nghĩ, tôi vừa lao khỏi giường, thu gọn đồ đạc, túi sách và guốc. “Anh nghe đây, ngày hôm qua chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Tôi chưa từng gặp anh, và anh cũng chưa từng gặp tôi. Giữa chúng ta không hề có chuyện gì cả”.

Tôi gằn giọng và lao thẳng ra phía cửa. Hít một hơi dài đã thấy mình đứng trên phố. Tắm mình trong ánh bình minh rạng rỡ của ngày mới, tôi tự nhủ với bản thân: “Tốt rồi, một ngày mới đã đến. Mình cũng sẽ bắt đầu lại từ đầu!”. Và tôi đã gắng hết sức mình để xóa bỏ tất cả những gì đã qua ra khỏi trí óc, ngẩng cao đầu hướng về phía ngày mai bước đi.

Sự tan vỡ trong tình yêu có thể làm một con người chết đi. Nhưng cũng có thể làm một con người được tái sinh. Và tôi thuộc thể loại thứ hai. Thời gian luôn là thứ vô tình nhất trên thế giới. Không cần biết trái đất xảy ra chuyện gì, nó vẫn mặc kệ bước về phía trước.

Nháy mắt là một tuần đã trôi qua rồi. Hôm ấy, khi tôi tan sở, vừa bước ra khỏi cánh cửa lớn của tòa nhà... “Chào em, thật là trùng hợp!”. Tôi giật mình nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt. Ánh mắt dịu dàng ấm áp này hình như đã nhìn thấy ở đâu đó? Là anh, “bóng ma” ngày hôm đó.

“Không trùng hợp gì đâu, anh nhìn nhầm người rồi!”. Tôi nói nhanh rồi xoay người bước vội trong hoang mang. Tôi cứ mong hôm đó là mình hoa mắt, nhìn nhầm người. Trong cuộc sống, chuyện nhầm lẫn là bình thường. Nhưng ai dè một tuần sau đó, điều khiến tôi hoa mắt lại lập lại.

Anh đứng đó. Nơi cửa lớn tòa nhà tôi đang làm việc... “Rốt cuộc là anh muốn làm gì? Nếu anh muốn dùng sự việc ngày hôm đó để uy hiếp, dọa dẫm tôi, thì anh tìm lầm người rồi đấy!”. “Anh muốn... em cho anh cơ hội theo đuổi em!”.

Giọng nói từ tốn và ánh mắt thành khẩn của anh khiến tôi kinh ngạc. Sau này tôi mới biết thì ra công ty anh ngay cạnh công ty tôi. Anh đã để ý đến tôi từ rất lâu... Đã hơn một năm rồi.

Tôi bất đắc dĩ đồng ý lời mời đi uống nước cùng anh. Trong ánh sáng mờ ảo của quán nhỏ gần hồ, tôi vẫn nhận ra những tia nhìn ấm áp mà thành khẩn anh dành cho tôi.
“Hôm đó, tại quán rượu, anh đã nhìn thấy em sụp đổ thế nào, đau khổ thế nào. Và trái tim anh cũng dường như đau nhói khi thấy em tự đày đọa mình bằng những ly rượu...”. Anh nói mà không nhìn tôi. Ánh mắt anh đưa ra xa xăm mặt hồ.

“Vậy sao anh còn...?”. Tôi hỏi. “Anh biết em từ rất lâu rồi. Từ trước đến nay chưa từng có cô gái nào khiến trái tim anh rung động như thế. Anh không phải là một kẻ háo sắc, chỉ là vì yêu em ngay từ phút đầu tiên mà thôi. Anh không dám mong em sẽ ngay lập tức yêu anh. Anh chỉ hi vọng em cho anh một cơ hội, và cũng là cho bản thân một cơ hội. Đừng sống mãi trong quá khứ. Hãy tin anh, em sẽ không mất đi thứ gì cả, và cũng chẳng cần phải thay đổi cái gì, em vẫn là em, chỉ có điều thêm một người yêu em, bảo vệ che chở và chăm sóc cho em mà thôi. Những lúc em mệt, muốn khóc, thì sẽ có bờ vai cho em dựa. Những khi em thất vọng bực tức, sẽ có người làm bia đỡ đạn cho em. Bất luận em làm điều gì, cũng sẽ có người ủng hộ em, nói với em rằng em không làm sai điều gì cả. Anh chắc chắn rằng anh yêu em nhiều hơn yêu bản thân. Có thể những điều anh nói bây giờ em sẽ không tin. Nhưng anh sẽ để thời gian chứng minh tình yêu của anh dành cho em. Chỉ cần... em cho anh một cơ hội”.

Tôi ngồi đó bất động, mắt mở to tròn nghe từng lời nói rành rọt kia. Dường như có thứ gì đó đang tan chảy ra trong người tôi, rồi tràn trề thành bao cảm xúc. Là trái tim vốn đã băng giá? Hay là sự lạnh lùng cố hữu trong tôi?

Tôi vội chớp mắt rồi cười nhạt để che giấu dòng cảm xúc khi ấy. “Trời ơi, tối hôm đó tôi đã nói với anh những gì?”. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang nhòe lệ của tôi và thở dài: “Em nói rất nhiều”...

Màn đêm đã buông xuống trên con đường vắng tiếng bước chân. Ngọn gió thu thổi mát dịu, len lỏi vào khoảng cô đơn sâu kín trong tâm hồn tôi. “Anh yêu em nhiều hơn yêu bản thân mình”. Câu nói của anh còn vang mãi trong tâm trí tôi. Nó khiến tôi nhớ tới câu nói của người yêu cũ khi chia tay. Hoàn toàn đối lập...

Một năm sau, tôi và anh cùng sánh bước trên tấm thảm đỏ trong lễ đường. Cả cô dâu và chú rể đều hạnh phúc trong rượu và hoa. Năm đó, tôi yêu anh ta, nhưng là yêu trong đau khổ. Còn bây giờ, anh rất yêu tôi, và tôi cảm thấy hạnh phúc... 
 
HPPL (Dịch từ “Thanh niên” - Trung Quốc)     
 
 

vào lúc: 27/10/07, 14:48 8 Khu Phố Văn Hoá / Văn xuôi / BỤI HỒNG TRẦN

Mỗi đêm, hai người đều gặp nhau. Liên chơi đàn violon và Nhân chơi guitar. Quán cà phê của một họa sĩ, cho nên thiết kế khác hơn nhiều quán cà phê khác. Trên tầng hai là một không gian thu nhỏ của cỏ cây và rong rêu.

Khách tới quán ban đêm thường là những người mang trong lòng mình nỗi cô đơn, giấu mình trong một góc tối của quán, uống cà phê hay một thứ nước uống gì đó để ngà say, nghe nhạc. Không gian quán ấm và mang một cõi rất riêng trong lòng thành phố nhỏ.

Những cô ca sĩ, những chàng ca sĩ hàng đêm đi hát tụ điểm, tạt qua hát dăm ba bài, lấy tiền rồi đi. Họ không kịp dừng lại để uống ly nước, vì thời gian của họ là vàng. Có hôm quá nhiều đám tiệc trong thành phố, ca sĩ bận rộn không đến được, thời gian của quán trở nên trống trải, Liên trở thành ca sĩ kiêm luôn nhạc công.

Giọng hát của Liên không tốt, có cái gì đó khàn khàn giống như mệt mỏi. Nhưng chính cái khàn khàn không trong trẻo đó mà cất lên những bài như Diễm xưa, Như cánh vạc bay khi ngoài phố trời đang mưa dầm, tiếng hát ấy cũng làm buốt lòng người.

Liên không phải là một cô gái chơi đàn violon giỏi, dẫu trong Liên vẫn mơ tưởng thần tượng của mình là nhà vĩ cầm lừng danh của thế kỷ: Niccolo Paganini. Ông sinh ra ở Ý từ thế kỷ 18, và trở thành một nghệ sĩ tài hoa vào thế kỷ 19. Niccolo Paganini đã trở thành nhạc công đầu tiên độc tấu violon từ năm 1828 đến 1831 tại 40 thành phố ở Đức, Bohemia và Balan.

Nhưng Niccolo Paganini là một thiên tài, Liên chỉ là một nhạc công bình thường hàng đêm đàn với phụ đệm là cây guitar của Nhân kiếm sống. Còn Nhân thì lại khác, anh là một tay chơi đàn tài hoa. Với cây guitar thùng, dường như những giai điệu thăng hoa lên trong không gian im ắng của căn phòng.

Bài Tuổi đá buồn của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, phần độc tấu guitar của Nhân có lẽ là hay nhất. Nhân nói: “Phần đệm bài hát này do nhạc sĩ Đỗ Đình Phương soạn. Nhạc sĩ Đỗ Đình Phương là thủ khoa bộ môn guitar ở Trường âm nhạc Sài Gòn vào năm 1960”.

Dẫu chẳng biết nhạc sĩ Đỗ Đình Phương, nhưng với những ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thì với Liên đã là điều rất riêng. Khi thanh âm của cây guitar vang lên: “Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi trên ngón tay ngà, em mang em mang đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn...”.

Vậy đó, thời gian cứ trôi, quán cà phê với mỗi đêm Nhân và Liên cùng chơi đàn, tạo một không gian lạ cho những con người như đang trốn chạy những nỗi cô đơn, thầm ngồi trong bóng tối, lắng nghe.

Nhân sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Trung. Miền đất được anh mô tả  chỉ có một loại cây mọc được là cây xương rồng. Anh nói đến mùa gió nổi, cát cứ bay tung mù mịt đất trời, phả lấp khắp mọi nơi khiến cho cuộc sống rất khó khăn. Miền đất mà mỗi cơn mưa trút xuống giống như ân sủng của đất trời, đám con nít trong làng nhân cơ hội ấy mà cởi cả quần áo, chạy băng ra đường đón mưa.

Một năm có quá nhiều ngày nắng khiến cho cuộc sống của người dân cực kỳ khó khăn, cứ thế mà lớn lên lại bắt đầu xa quê hương, tìm một mảnh đất khác để mưu sinh.

Riêng Nhân, ngay từ thuở nhỏ anh đã yêu âm nhạc. Anh bắt đầu tập tành chơi đàn guitar bằng cuốn sách hướng dẫn anh mua trong một tiệm sách cũ, còn cây đàn là do ông cậu anh cho. Cây đàn cũ và cuốn sách dạy đàn cũ đã tiếp tục nỗi niềm đam mê cho Nhân đến khi anh lớn lên, thi vào trường Cao đẳng văn hóa.

Ra trường, anh về làm việc ở đoàn ca múa nhạc tỉnh, công việc ở đoàn thật ra thì không nhiều, thỉnh thoảng mới có những chương trình biểu diễn phục vụ lễ hội hoặc để tiếp đón các vị khách của tỉnh, cho nên thời gian của anh khá rảnh.

Khi quán cà phê Hòn Kiến mở ra mà chủ nhân cũng là một người bạn của anh mời anh về đàn, anh đã nhận lời. Còn Liên, thật ra thì hai người chỉ gặp ngẫu nhiên trong một buổi giới thiệu tác phẩm mới của một số nhạc sĩ trong tỉnh. Liên đang dạy tại trường Mẫu giáo trung ương, hôm đó tới để đàn phụ cho nhạc sĩ Vi Thanh để ông giới thiệu tác phẩnm mới.

Vậy là gặp nhau. Nhân nói: “Cô bé à, hàng đêm đi đàn được không?”. Liên cười: “Đàn cho ai nghe cơ?”. “Cho ai thích nghe”. Vậy thôi, là những chiều trầm trầm hoàng hôn đã khuất, là ánh sáng đàn lung linh, là tiếng thở dài sâu trong không gian đêm, là cả tiếng vỗ tay nhẹ khi tiếng đàn vừa dứt. Mỗi đêm có hai tiếng đồng hồ bên nhau.

Từ khi tạo ra loài người, Thượng đế cũng đã tạo ra một thứ quà tặng quý giá hơn mọi thứ quà tặng trên đời, đó là tình yêu. Tình yêu có thể làm cho con người ta bước lên trên con đường đầy hoa thơm cỏ lạ, và cũng có thể phút chốc đẩy con người xuống vực thẳm sâu.

Với tình yêu, nó đến nhẹ nhàng như thể những giọt nước lặng lẽ rơi xuống nền đất. Một giọt nước không là gì, nhưng mải mê rơi thì ngàn ngàn giọt nước sẽ làm đẫm ướt cả một khoảng đất mênh mông.

Liên chưa hề yêu ai. Trái tim Liên tinh khôi chưa sai nhịp đập bao giờ, cho đến khi gặp Nhân. Khởi đầu chỉ là công việc. Liên réo rắt từng thanh âm với cây đàn violon, Nhân với từng giai điệu của cây guitar thùng. Một, hai ngày... rồi cả năm trời với bao nhiêu cơn mưa, bao ngày nắng.

Có khi chia nhau ổ bánh mì hay cùng ghé quán khuya ăn tô cháo hột vịt muối, lòng Liên bắt đầu mềm đi bởi Nhân. Sao không mềm lòng được khi đi bên cạnh Nhân, Liên có cảm giác như được che chở, như nhận được sự thương yêu.

Nhân không có một bóng đàn bà nào bên cạnh, anh sống một mình trong căn phòng do cơ quan phân cho. Căn phòng ấy thiếu vắng bàn tay đàn bà, mọi đồ vật đều bỏ tứ tung. Mỗi tuần, Liên tạt qua như thói quen, sắp xếp lại cho anh, đôi khi đi chợ mua dùm cho anh mấy thứ vặt vãnh, thời giờ còn lại anh đệm đàn tập cho Liên hát.

Không ai tin rằng trong căn phòng đóng kín chỉ có một người đàn ông và một người đàn bà lại không có chuyện gì xảy ra? Nhưng thật ra chẳng có chuyện gì xảy ra, dù là một vòng ôm thân thiết.

Với người đàn bà, khi yêu thương một người đàn ông thì những vòng ôm làm cho lòng ấm lại, và người đàn bà luôn biết chờ đợi. Nhưng dường như sự chờ đợi của Liên đang rơi vào một khoảng trống mênh mông kỳ lạ.

Một người khác thay thế Nhân đàn guitar mỗi đêm. Lạ cho Liên chưa, cũng là đêm với những âm thanh réo rắt. Vẫn là những ngọn đèn chao, khói thuốc tỏa bay trong không gian trầm trầm mùi hương. Nhưng tiếng violon bỗng trở nên lạc lõng, trở nên buồn bã.

Nhân đã nói: “Anh đi Cà Mau chừng non nửa tháng anh về, anh Hòa bên đoàn ca múa sẽ thay những lúc vắng anh. Em hợp tác với ảnh vui vẻ em nhé”. Liên cười: “Dạ, công việc mà”.

Nhân đưa chìa khóa căn phòng của Nhân cho Liên: “Thỉnh thoảng em ghé lau bụi dùm anh, cho nó có hơi người em nhé”. Nhân không bảo đi Cà Mau để làm gì.

Căn phòng vắng Nhân, Liên ghé như một thói quen. Đôi khi người ta có những thói quen mà không ai giải thích được. Thói quen nhìn những viên gạch vỡ của lề đường, thói quen nghe một người nói cười hay thói quen đi qua một con phố. Chính thói quen ấy làm cho lòng người trở nên hân hoan hay buồn bã.

Đêm, với Liên ngày xưa là chờ đợi để cùng bắt đầu vuốt ve những âm thanh cùng Nhân. Khi đó là niềm vui hơn là công việc kiếm tiền. Khi đêm đã vơi một nửa, hai người ngồi bên hè phố ăn một thứ gì đó, khi con phố đã đóng lại những cánh cửa và vùi trong giấc ngủ, Liên lắng nghe tiếng thở dài của Nhân. Liên thích cả những sợi râu lún phún đó chạm lên bờ vai mềm của mình.

Nhưng tất cả chỉ là tưởng tượng, Nhân đã đang xa tắp tít ở một nơi nào đó trong cảnh rừng U Minh, nơi đó không có sóng điện thoại để có thể nhắn một tin gởi.

Cuốn sổ tay ấy rơi ra khi Liên dọn lại giường cho Nhân, một cuốn sổ tay gối đầu giường của một người đàn ông. Cuốn sổ tay bọc nhựa cứng, có lẽ được mở ra mở lại nhiều lần. Chắc chắn đây là một bí mật? Liên không dằn nỗi tò mò mở từng trang cuốn sổ tay của Nhân ra. 

Đó là một người con gái không còn có mặt trên trần gian này. Người con gái với tấm ảnh đang cười rạng rỡ được để ngay trang đầu cuốn nhật ký. Đã năm năm trôi qua cho những dòng viết kể về một mối tình không thành.

Họ gặp nhau giữa rừng U Minh trong một chuyến lãng du tới tận Thới Bình. Thới Bình là một huyện ở Cà Mau với sông nước mênh mông, nơi đó có huyền thoại kể vua Gia Long đã để lại đây một số cung tần mỹ nữ, cho nên những cô con gái ở đây sinh ra đều đẹp mặn mà.

Miện, người con gái Thới Bình đã làm cho bước chân Nhân dừng lại. Chuyến đi của Nhân là đi thăm lại Thới Bình - nơi đó có mộ của người con gái anh yêu dấu. Trong một lần hai người cùng đi thuyền trên sông, thuyền lật và Miện đã ở lại nơi dòng sông đó.

Liên nhắm mắt lại giữa nỗi buồn đang len vào, rất nhẹ. Liên đang nhìn thấy Nhân như đang chở đầy một thuyền đầy hoa điên điển, chỉ một mình anh với con thuyền đầy hoa. Anh rải màu hoa vàng ấy xuống dòng sông đang chảy xiết ở Thới Bình. Trong chốn bụi hồng trần này, vẫn có một trái tim người đóng lại vì một tình yêu lớn. 
 
Khuê Việt Trường     
 
 

vào lúc: 27/10/07, 14:46 9 Khu Phố Văn Hoá / Văn xuôi / CUỘC TÌNH MINH BẠCH

Lần đầu tiên, cô cảm thấy ấn tượng về anh. Đó là khi anh nhìn thẳng vào mắt cô:

- Anh là người đàn ông đã có gia đình.

Cô hơi bất ngờ. Rõ vô duyên. Có ai khảo mà xưng? Lão này đúng lạ. Tuy nhiên, cô cũng làm ra vẻ khinh khỉnh, bất cần:

- Điều này có ý nghĩa gì chứ?

- Tại sao không? Ít ra, nó cũng cho chúng ta biết một điều: Anh không có ý định mất thời gian cưa cẩm một cô nàng xinh đẹp như em.

- Xạo. Em đâu có xinh?

- Đừng giả bộ nữa cô bé. Có khối người mê đấy!

Cô mỉm cười. Nụ cười có vẻ đắc ý. Thì anh đâu có nói sai. Đàn ông con trai theo cô hàng đống. Cô ý thức được vẻ đẹp tươi tắn và sự thông minh trời phú của mình. Tự dưng, cô cảm thấy tò mò:

- Hãy kể cho em nghe về gia đình của anh.

Cô tin đó là cuộc gặp gỡ định mệnh. Không là định mệnh, sao cuộc gọi lại rơi vào máy của anh? Hôm đó, bực mình vì bị đồng nghiệp chơi khăm, cô bỏ đi uống cà phê. Ngồi một mình gặm nhấm bực bội thì thật là vô lý, cô bấm máy gọi cho con bạn thân. Nghe tiếng đàn ông trong điện thoại, cô hơi chột dạ nhưng vẫn lịch sự:

- Xin lỗi, anh làm ơn cho tôi gặp Hương.

Giọng người đàn ông có vẻ ngập ngừng:

- Hương nào ạ?

Cô gào lên:

- Hương còm chứ còn Hương nào nữa? Anh đang nghe máy của nó đấy!

- À, xin lỗi. Hương là bạn của cô, đúng không?

- Đúng!

- Cô đang ngồi một mình trong quán cà phê Dạ Khúc, đúng không?

- Đúng! - Cô giật mình thực sự. Lão này giống như có đôi mắt nhìn xuyên không gian ba chiều.

- Cô nhìn sang góc trái lối đi ra cổng xem nào!

Thật, cô không tin vào mắt mình. Người đàn ông ngồi hướng đối diện và cách cô ba chiếc bàn đang nhìn cô mỉm cười, gập máy điện thoại bỏ vào túi. Tiếng tít tít kéo dài trong điện thoại không thể nhầm lẫn. Thì ra, trong lúc vội vàng cô bấm nhầm số.

Cô vội quay mặt đi. Và khi cô quay lại thì người đàn ông đã đứng trước mặt cô với nụ cười mê hoặc.

- Tôi nghĩ ta có thể làm quen với nhau được đấy! Cô có thấy đó là một sự nhầm lẫn thú vị?

Không hiểu trời xui đất khiến thế nào, cô lại nghĩ: Tại sao lại là không? Cô đang cần xả stress cơ mà? Cô lí nhí nói lời xin lỗi. Đó là sự khởi đầu cho những câu chuyện không đầu không cuối nhưng nó khiến cô cảm thấy ấm lòng.

Quen với một người đàn ông đã có gia đình, chuyện có đáng buồn cười không nhỉ? Cô luôn lục vấn mình và rồi lại tự bào chữa. Mà có gì đâu, chỉ là những buổi uống cà phê, chuyện gẫu. Nó không thể xếp vào chuyện ngoài chồng ngoài vợ được.

Trước mặt cô, anh luôn có một niềm tự hào mà cô phải ghen tị. Anh say sưa kể về gia đình mình. Một cô vợ hiền thục. Một cậu con trai thông minh, ngoan ngoãn. Họ luôn túc trực trong tổ ấm để anh đi về.

Cô hào hứng, say mê ngồi lắng nghe anh kể. Bên anh, cô luôn có cảm giác được bình an. Cô bắt đầu nghĩ nhiều về anh. Bằng chứng là chuyến công tác dài ngày ở phía Nam để xúc tiến thành lập văn phòng đại diện, công việc như mớ bòng bong khiến cô bù đầu. Nhưng hễ rảnh, cô lại toàn nghĩ về anh.

Trở về sau chuyến công tác, những biểu hiện mơ hồ như thế càng ngày càng rõ. Nó như một thứ vi-rút lây lan không thể kiểm soát. Cô bắt đầu nhớ anh. Mà thói đời, càng cố dằn lòng mình thì càng cồn cào quay quắt. Cô gọi điện thoại hẹn anh uống cà phê.

- Có chuyện gì thế cô bé? Nghe giọng nói của em qua điện thoại, anh hình dung có một chuyện động trời gì đó đang xảy ra ở em.

Anh nửa đùa, nửa thật khi đã kéo ghế ngồi đối diện với cô. Khuấy chiếc muỗng vào ly cà phê, cô cũng nửa đùa, nửa thật:

- Có một kẻ đang thất tình cần giúp đỡ.

- Ai?

- Là em!

- Thiên hạ có thêm một gã khùng. Sao có thể phụ tình một cô nàng vừa thông minh vừa xinh đẹp như em chứ?

- Gã đó chính là anh!

Nói xong, cô như chực khóc. Sau phút ngỡ ngàng, anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng:

- Anh nghĩ... chuyện này em không nên đùa.

Cô cười phá lên:

- Em đùa đấy! Thế mà anh cũng tin được à?

Cả hai cùng im lặng. Cô không giấu được vẻ gượng gạo. Còn anh thì quá bất ngờ. Cũng may, người phục vụ giúp họ phá vỡ được sự im lặng đáng sợ.

- Anh uống gì ạ?

- Vẫn như mọi khi...

Cô bắt đầu kể cho anh nghe về chuyến công tác. Cô cố nói cười huyên thuyên để che giấu cảm xúc của mình. Sao có thể cho anh biết mình nhớ anh được chứ?

Một tuần trôi qua. Cô lại gọi điện thoại hẹn anh uống cà phê. Một tuần đủ để cô suy nghĩ và đưa ra những quyết định lớn cho đời mình. Và cô cũng tò mò muốn biết anh sẽ ra sao kể từ khi anh biết rằng cô yêu anh. Cô không tin lắm vào trực giác của mình.

Anh vẫn là anh. Vẫn là bức tường thành riêng phía gia đình mình. Nếu không, tuần qua thế nào anh cũng đã gọi cho cô. Rủ cô đi ăn hoặc đi loanh quanh đâu đó và kết thúc (và có khi cũng khởi đầu!) bằng những nụ hôn lãng mạn mà phần chủ động chắc chắn thuộc về cô.

Anh đến. Vẫn phong thái hóm hỉnh như mọi khi.

- Không phải là chuyện thất tình nữa chứ cô bé?

- Em cũng không biết. Nhưng lần này có vẻ nghiêm trọng hơn. Em sắp đi xa.

Giọng anh thảng thốt:

- Em không đùa đấy chứ?

- Em đang nghiêm túc. Công ty mở thêm văn phòng phía Nam. Em xin vào trong đó.

- Mọi khởi đầu bao giờ cũng khó khăn. Em có lường trước được điều đó không?

- Anh thừa biết em ra đi vì điều gì. Hy vọng công việc sẽ giúp em quên đi nhiều thứ.

Anh nắm chặt bàn tay cô. Cô cảm nhận được đó là một cử chỉ thân thiện, gần gũi mà từ lúc quen nhau đến giờ anh chưa bao giờ làm.

- Anh ủng hộ quyết định của em. Có những điều mình cứ ngỡ sẽ không bao giờ rời xa được nhưng khi quyết định rời bỏ nó, mình lại được nhiều thứ. Anh và em chỉ mãi là bạn. Nhưng anh chắc chắn một điều: Khi em đi, anh sẽ rất nhớ em.

Cô biết anh đang thực lòng. Với cô, chừng ấy cũng đủ để cô tin rằng tình cảm cô dành cho anh không hề hoang phí. Chỉ tiếc một điều: giá như anh đừng minh bạch. Cô sẽ sẵn sàng đương đầu với khổ đau để giành lấy hạnh phúc cho riêng mình. Thốt nhiên, cô lại nghĩ: Mà nếu anh có ý không minh bạch, chắc gì cô lại tự làm khổ mình cơ chứ? 
 
Truyện ngắn của Kim Sơn     
 
 

vào lúc: 27/10/07, 14:28 10 Thư giãn - Giải trí / Yêu tiếng cười - Chat chít / KHI NGƯỜI TA HÔN NHAU NGOÀI ĐƯỜNG ?

- Nụ hôn là biểu cảm hay nhất của tình yêu, vậy sao người ta lại không được hôn nhau nơi công cộng hay nói đúng hơn, sao cái nhìn của mọi người về nụ hôn nơi công cộng lại hà khắc đến vậy? Dưới đây là tổng hợp ý kiến, đánh giá và mong muốn của những người trẻ về hành động được coi là nhạy cảm này.


Tây được, sao ta không được?

 

Topic này được lập cách đây khoảng 2 tuần trên diễn đàn ttvnol.com và số người tham gia tăng nhanh chóng với gần 400 lượt bài và 10.000 lượt đọc.

 

Số là, ở các nước phương Tây, việc hôn nhau ở nơi công cộng như công viên, đường đi bộ, quán ăn, quán café, quảng trường… nơi đông người qua lại là chuyện “bình thường như đường nông thôn”, nhưng ở Việt Nam lại là chuyện… không bình thường. Đa số người tham gia cho rằng cái nhìn của mọi người (nhất là những người lớn tuổi) về “nụ hôn ngoài đường” thật hà khắc.

 

Nickname Bediudang nói: “Tôi thấy mọi người nhìn một đôi đang “kiz” nhau với ánh mắt rất khó chịu, người thì dè bỉu, người chỉ cười hắt ra. Tôi cảm thấy thật không công bằng, người ta yêu nhau đâu có tội tình gì mà phải chịu điều đó. Trong khi việc này ở phương Tây là bình thường, người đi đường nếu nhìn thấy sẽ mỉm cười và chúc phúc cho đôi trẻ, còn ở Việt Nam ta thì không”.

 

Yeumeo  nói: “Hôm nọ, tớ nhìn thấy một đôi đi vào quán café, trước lúc họ ngồi xuống, họ kiz nhau một cái trông rất là… hay. Tự nhiên thấy vui vui yêu đời. Thực ra những nụ hôn đẹp và đúng lúc, đúng chỗ sẽ rất tuyệt và cần được khuyến khích”.

 

Dù gần như 100% những người tham gia đều ủng hộ những “nụ hôn đẹp nơi công cộng”, nhưng cũng chừng đó người thừa nhận rằng lý do của những ánh mắt hà khắc là bởi vì có quá nhiều “nụ hôn không đẹp”. Những nụ hôn kiểu này thường đi kèm với rất nhiều hành động “tay chân” khiến ai nhìn thấy cũng tưởng mình đang… xem phim tình cảm miễn phí.

 

Chính những hành động này khiến người chẳng may hay cố ý nhìn thấy trở nên thành kiến với “người trong cuộc”. Sau đó thì họ nhìn nụ hôn nào ngoài đường cũng là “nụ hôn không đẹp” cả, cũng không trách được.

 

Một nickname bức xúc: “Chính những hành động không đúng chỗ ấy đã làm hỏng hình ảnh của nụ hôn nơi công cộng. Nếu ở phương Tây người ta cũng “quá khích” như vậy trong lúc kiz thì sẽ chẳng ai chúc phúc cho họ cả”.

 

Hôn thế nào cho đẹp

 

“Một nụ hôn phớt nhẹ lên má, lên trán, lên mắt hoặc lên môi ở nơi công cộng là tuyệt nhất”, đó là một sáng kiến cho nụ hôn nơi công cộng. Một nụ hôn nơi công cộng có những giá trị đặc biệt của riêng nó, nó làm cho người ta cảm thấy hồi hộp, kích thích và như hãnh diện hơn trước mọi người vì mình đang yêu và đang được yêu.

 

Người ngoài cuộc cũng cần thông cảm cho những đôi đang yêu bởi họ có quá ít không gian cho nhau. Tại đất Hà Nội quanh quẩn cũng chỉ có vài ba nơi để cho họ đến chơi, nếu không biết đi đâu thì đành ngồi luôn ngoài đường thôi chứ vào nhà nghỉ hay khách sạn thì chắc chắn là không ổn.

 

Dù sao, bất cứ sự so sánh nào giữa “ta” và “tây” vẫn là khập khiễng. Mỗi nơi mỗi nền văn hoá, phong cách sống hoàn toàn khác biệt đã ăn sâu suy nghĩ mỗi người.

 

Để thay đổi quan niệm về “nụ hôn nơi công cộng” không thể trong một sớm một chiều, nhưng chắc chắn những người trẻ sẽ thay đổi được điều đó.

 

Vì thực tế, chuyện này chẳng có vấn đề gì cả, đó là một hành động mang tính nhân bản, thể hiện cho tình yêu, một thứ cảm xúc tự nhiên và cao đẹp của con người. Vậy tại sao ta lại cứ phải che che, đậy đậy!

 

Phương Thành Trung



XIN Ý KIẾN CỦA CÁC ĐỒNG CHÍ ?
Trang: [1] 2 3 ... 33